Tin xã hội mấy tháng mới ra một lần

  1. Tại hội nghị Thành ủy TP HCM ngày 17/4, Ban thường vụ Thành ủy báo cáo về kết quả xử lý kỷ luật đối với ông Lê Trương Hải Hiếu – Phó bí thư Quận ủy, Chủ tịch UBND quận 12. Ông Hiếu bị cho là đã vi phạm lối sống Đảng viên, khi quan hệ tình cảm với một phụ nữ và có con chung, song chậm báo cáo với tổ chức. Trao đổi với CCG, ông Hiếu cho rằng theo đúng quy trình thì phải đi xác nhận ADN để chắc chắn là con của mình, xong phải về trình báo với cơ sở ở địa phương làm giấy đăng kết hôn và làm khai sinh cho con. Sau khi có đầy đủ giấy tờ xác nhận của địa phương thì mới làm báo cáo gởi cơ quan và Đảng bộ. Như vậy, ông Hiếu không phải là báo cáo chậm, mà là báo cáo đúng quy trình. Sau khi xem xét lời giải thích của ông Hiếu, Thành ủy đã ra quyết định kỷ luật bằng hình thức khiển trách, yêu cầu ông Hiếu lần sau nhớ rút… sợi kinh nghiệm ra sớm sớm một chút không thì lại có con ngoài giá thú.
  2. Một cô giáo ở Sài Gòn vừa bị Sở GD-ĐT phạt cảnh cáo một năm vì sử dụng phương pháp “truyền âm nhập mật” để dạy cho học sinh. Theo báo cáo của trường THPT Long Thới (huyện Nhà Bè), cô giáo Trần Thị Minh Châu lên lớp 11A1 dạy Toán nhưng lại không nói gì suốt ba tháng, chỉ ghi bài giảng lên bảng. Thật ra, phương pháp dạy dỗ “truyền âm nhập mật” không có gì lạ, đã được ông bà ta dùng từ lâu, kiểu chỉ cần liếc mắt hay hắng giọng là đám con cháu sợ vỡ mật (do đó phương pháp này mới có tên là “nhập mật”). Theo tìm hiểu của CCG, sự việc chỉ được làm quá lên khi có một em học sinh của lớp 11A1 xin ra ngoài đi toilet giữa tiết nhưng cô Châu không nói gì chỉ ghi lên bảng 6 chữ “đ.p.c.m.l.đ”. Sau đó, học sinh này đã quay về chỗ chịu ướt quần vì nghĩ cô không cho đi nên viết “đâu phải cứ mắc là đi”. Trả lời CCG, cô Châu cho biết lúc đó chỉ muốn viết “điều phải chứng minh là đây” thôi nhưng lời giải thích của cô không được phụ huynh của em này đồng ý và do đó báo cáo lên nhà trường xem xét kỉ luật. Bài học rút ra từ chuyện của cô Châu là nếu bạn đã không muốn nói thì đừng viết tắt.
  3. Cũng liên quan đến giáo dục, có nhiều trường học tại 14 tỉnh thành ở VN đang thực hiện chương trình liên kết đào tạo “du học tại chỗ” với trường GWIS bên Mỹ với lời quảng cáo được các giáo viên bản xứ dạy hoàn toàn bằng tiếng Mỹ và bằng cấp sẽ được các trường đại học Mỹ chấp nhận. Quan trọng là học phí chỉ bằng một nửa so với qua bển học. Vấn đề nằm ở chỗ phụ huynh vừa phát hiện ra trường GWIS là một trường “ma”, với địa chỉ đăng ký thuộc một trung tâm chuyên cho thuê hội trường để tổ chức sự kiện! Trả lời phỏng vấn CCG, ông Phillip Nguyễn – người sáng lập GWIS – khẳng định rằng, dù địa chỉ có gì đó hơi sai sai, có một điều chắc chắn là bằng do GWIS cấp vẫn sẽ được bộ giáo dục Mỹ công nhận một nửa “môn nào các em đã đạt thì các đại học Mỹ sẽ yêu cầu học lại để ôn tập, còn môn nào rớt thì họ sẽ công nhận kết quả”. Theo tìm hiểu của chúng tôi, trước khi tham gia vào lĩnh vực giáo dục, ông Phillip đã từng thành lập chuỗi cửa hàng bán bánh mì tại Florida với câu slogan nổi tiếng “Tại sao phải bỏ ra 2 đồng cho một ổ bánh mì thịt khi bạn chỉ mất có 1 đồng cho một nửa ổ bánh mì không có thịt?”.
  4. Một cơ sở thu mua nông sản ở xã Đăk Wer, huyện Đăk R’lâp, do bà Nguyễn Thị Loan làm chủ vừa đăng ký bằng phát minh sáng chế loại cà phê trộn với bột của pin con ó. Theo như đơn đăng ký, người uống loại cà phê này có khả năng tích tụ điện trong người như pin, cứ uống 100 ml cà phê thì nạp được 1mAh. Ngay sau tin khi này được công bố, hàng trăm nghìn tín đồ của loại cà phê pin này đã tung clip lên facebook khoe khả năng của mình, từ sờ tay vào ổ điện 220V mà không hề hấn gì cho đến sạc điện thoại đặt cách xa 1m chỉ bằng cách chỉa ngón giữa lên trời… Tuy nhiên, bà Loan cảnh báo những người uống nhiều loại cà phê này trong người sẽ tích tụ lượng điện năng rất lớn, do đó cần vào bệnh viện tuần/lần “chạy pin” để xả bớt điện trong người, “nếu không, sống thì phóng điện giật những người xung quanh, chết thì khó đóng nắp quan để hạ huyệt”.