Thành công trong thương thuyết – liệu có quá khó?

Trong một đời người, chúng ta phải thương thuyết – thoả thuận biết bao nhiêu chuyện. Sáng ra thì thương thuyết với con xem sáng ăn gì? Dù thích Phở nhưng vớ vẩn lại phải ăn xôi vì ông con thích thế. Tới văn phòng thì thương thuyết với đồng nghiệp xem task nọ task kia ai làm ai chơi? Hàng năm thì gặp lãnh đạo để xem lương bổng có tăng nhiều hay ít? Rồi xế chiều thì thương lượng với thằng bạn xem nhậu quán nào, chứ nghe theo nó thì đi nhậu xa thấy mịa? Vô bàn nhậu cho đã rồi thoả thuận với.. vợ, xem đi về hay đi.. nữa? Rồi thỉnh thoảng ra chợ thì phải trả giá.. vân vân và mây mây..

Cứ thế.. cứ thế.. cuộc đời đôi khi ngẫm lại chỉ đơn giản là những cuộc thương thuyết.

Và đôi khi, sự khác biệt lớn nhất giữa một người thành công rực rỡ và một kẻ thất bại thảm hại đôi khi chỉ là Kỹ năng thương lượng sao cho mình có lợi nhất mà thôi.

Kỹ năng Thương lượng – thương thuyết – thoả thuận – thuyết phục – đàm phán hay gọi đơn giản là trả giá quan trọng như vậy đó. Thế nhưng, suốt 12 năm phổ thông đằng đẵng, ngoài học thuộc lòng từ văn cho tới toán và yêu đương nhăng nhít ra thì học trò ngày nay chẳng đứa nào được học cách để thương lượng sao cho có lợi nhất cho mình.

May mắn thay, người Việt, ngoài các cao thủ có skill “nổ banh xác” – hay “học lóm nhanh như gió” – hoặc “chơi ngu bạn chịu” thì “kỹ năng thương lượng” cũng có một cao thủ được xếp vào đẳng cấp thế giới! Người đó là Thầy Phan Văn Trường – người viết ra quyển sách Một Đời Thương Thuyết – với giọng văn chẳng giống với bất kỳ một thể loại sách giáo khoa nào khi nói về một kỹ năng.

Ai muốn biết Ông Thầy này đẳng cấp thế nào thì đọc sách ổng viết hoặc lên Gúc mà hỏi.

Khi chia sẻ về kỹ năng thương thuyết, ông cho hay, điểm khó nhất là làm sao biết đối phương có đồng ý với đề xuất của bên mình hay chưa? Vì nhiều khi, đề xuất của mình đã OK rồi, nhưng đội bạn cứ chèo kéo mà mình không biết thì có khi thiệt thòi là mình, hoặc đơn giản là thương thuyết bất thành thì quá phí.

Vậy, bằng cách nào để biết đối phương “bằng lòng mà không bằng mặt”? Vì ngồi đàm phán thì mặt thằng nào cũng lạnh tanh.

Đơn giản lắm, Ông Phan bảo, chỉ cần ngó cặp đùi! Theo thống kê của Thầy, khi đàm phán với dân Châu Á, mỗi khi thấy hài lòng với đề xuất của ta, thì “hắn/ả” sẽ.. rung đùi! Đứa thì nhẹ nhàng đu đưa, đứa thì rung bần bật bắn cả nước trên bàn,.. đủ kiểu. Nhưng chắc chắn là đùi sẽ rung, một khi đề xuất đã OK với mong đợi. Vậy thôi!

Sau khi tôi chia sẻ ý này với một cựu lãnh đạo công ty công nghệ hàng đầu Việt Nam, anh cho hay: trước giờ anh cũng thế, đặc biệt đối tác là nữ! Lúc còn đương chức, mỗi khi cần thương lượng việc gì với các em gái trong công ty, bao giờ anh cũng mời các em ngồi.. ở bàn nước trong phòng anh. À.. ra vậy! Hèn gì, chẳng đứa nào dấu được anh cái gì.

Vậy đó, để thành công đôi khi rất đơn giản – chỉ cần nhìn đùi!

Để biến lý thuyết thành hành động cụ thể cho mau thuộc, chiều nay tôi sẽ ra chợ.. ngắm đùi.. à không.. đi đàm phán mua thịt mua cá với các bà, các cô ở chợ xem sao.

Papi